Những câu chuyện hay về từ thiện - hảo tâm thời hiện đại

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi Vivo per Lui, 11 Tháng mười một 2013.

  1. Vivo per Lui Thành Viên Mới

    Người Ăn Mày



    Tác giả: Vô Danh (do một BCA gởi đến)
    (Sưu tầm: từ Blog chú Alan Phan)


    11 Nov 2013

    Những câu chuyện hay về từ thiện - hảo tâm thời hiện đại - 4125

    Một người ăn mày đến trước một trang viên, gặp nữ chủ nhân để ăn xin. Người ăn mày này rất tội nghiệp, cánh tay bị cụt, tay áo trống trải đung đưa, người nào trông thấy cũng đều khẳng khái bố thí cho. Tuy nhiên, vị chủ nhân này lại không hề khách khí, chỉ ra đống gạch trước cửa nói với người ăn mày: “Ngươi giúp ta chuyển đống gạch này ra nhà sau đi”.



    Người ăn mày giận dữ nói: “Tôi chỉ có một tay, bà còn nhẫn tâm bảo vác gạch. Không muốn cho thì thôi vậy, cần chi phải trêu ghẹo người khác?”



    Vị chủ nhân không chút nổi giận, cúi người xuống bắt đầu dọn gạch. Bà ta cố ý chỉ dùng một tay để chuyển, sau đó bà nói: “Ngươi thấy đấy, không phải chỉ dùng hai tay mới có thể sống được. Ngươi có thể làm, vậy tại sao lại không làm chứ?”



    Người ăn mày lặng người đi, hắn ta nhìn vị nữ chủ nhân với ánh mắt kỳ dị, trái cổ nhô nhọn giống như một quả trám chuyển động lên xuống 2 lượt. Cuối cùng, hắn cúi người xuống, dùng cánh tay còn lại bắt đầu chuyển gạch. Một lần chỉ có thể chuyển đi hai viên gạch. Hắn chuyển như thế đúng hai tiếng đồng hồ thì hết đống gạch. Mệt, hắn thở như bò kéo xe, trên mặt dính đầy bụi, mấy chòm tóc rối bị mồ hôi ướt dính xéo trên góc trán.



    Nữ chủ nhân đưa cho người ăn mày một cái khăn lông trắng như tuyết. Người ăn mày đón lấy lau mặt và cổ một lượt rất kỹ; chiếc khăn lông trắng đã biến thành chiếc khăn lông đen. Người phụ nữ lại đưa cho hắn 20 đô-la, người ăn mày cảm kích nói: “Cảm ơn bà” - “Ngươi không cần cảm ơn ta, đây là tiền công ngươi kiếm được dựa vào sức lực của mình”.



    Người ăn mày nói: “Tôi sẽ không quên bà, để cho tôi giữ làm kỷ niệm vậy”.



    Nói xong, hắn cúi người chào thật thấp và sau đó lên đường.





    Qua nhiều ngày sau lại có một người ăn mày khác đến trang viên này. Người phụ nữ đó lại dẫn người ăn mày vào nhà sau, chỉ đống gạch, và nói: “Chuyển đống gạch này ra trước nhà, ta sẽ trả cho ngươi hai mươi đô-la”.



    Người ăn mày với hai tay còn nguyên vẹn này bỏ đi, không biết là do không thèm 20 đô-la hay do điều gì khác.





    Người con của người phụ nữ không hiểu, liền hỏi mẹ: “Lần trước mẹ kêu ăn mày chuyển đống gạch này từ trước nhà ra sau nhà. Lần này mẹ lại kêu ăn mày chuyển gạch từ sau nhà ra trước nhà. Rốt cuộc mẹ muốn đống gạch ở sau nhà hay là ở trước nhà?”.



    Người mẹ nói với con rằng: “Gạch đặt trước nhà hay sau nhà đều như nhau, nhưng chuyển hay không chuyển, đối với người ăn mày mà nói, thì lại không giống nhau”.



    Sau này cũng có mấy người ăn mày đến xin ăn, đống gạch đó được chuyển đi mấy lượt.





    Nhiều năm sau, có một người rất chỉnh tề đến trang viện này. Ông ta mặc veston, mang giày da, trông chững chạc hiên ngang như những người thành công với sự tự tin và tự trọng, chỉ có điều là người này chỉ có một cánh tay trái. Ông ta cúi người xuống, nói với vị nữ chủ nhân nay đã có phần già đi: “Nếu không có bà, tôi vẫn chỉ là một kẻ ăn mày. Thế nhưng bây giờ tôi là Chủ tịch Hội đồng Quản trị của một công ty”.



    Người phụ nữ đã không còn nhớ ra ông là ai, bà hờ hững nói: “Đấy là do chính bản thân ông làm ra mà thôi”.



    Người Chủ tịch Hội đồng Quản trị một tay mời người phụ nữ cùng cả nhà bà dọn đến thành phố để sống những ngày thoải mái. Người phụ nữ nói: “Chúng tôi không thể nhận sự chăm sóc của ông được” - “Tại sao?” - “Bởi vì cả nhà chúng tôi ai cũng có hai tay”.



    Người chủ tịch tuy đau lòng nhưng vẫn kiên trì: “Thưa bà, bà giúp tôi hiểu được thế nào là Nhân, thế nào là Cách. Căn nhà đó là tiền công mà bà đã dạy cho tôi”.



    Người phụ nữ nói: “Vậy thì ông đem căn nhà ấy tặng cho người nào không còn cánh tay nào cả !”./.
    Chủ đề tương tự
  2. Vivo per Lui

    Vivo per Lui Thành Viên Mới

    Giấy chứng nhận làm người

    Trên đoàn tàu, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi đi làm thuê.

    - Vé tàu!

    Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.

    Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh, cười trách móc :

    - Ðây là vé trẻ em.

    Người đàn ông đứng tuổi đỏ bừng mặt, nhỏ nhẹ đáp :

    - Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao ?

    Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé, đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi :

    - Anh là người tàn tật ?

    - Vâng, tôi là người tàn tật.

    - Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.

    Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh đáp :

    - Tôi... không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đã mua vé trẻ em.

    Cô soát vé cười gằn :

    - Không có giấy chứng nhận tàn tật, làm sao chứng minh được anh là người tàn tật ?

    Người đàn ông đứng tuổi im lặng, khe khẽ tháo giầy, rồi vén ống quần lên

    - Anh chỉ còn một nửa bàn chân.

    Cô soát vé liếc nhìn, bảo :

    - Tôi cần xem chứng từ, tức là quyển sổ có in mấy chữ "Giấy chứng nhận tàn tật", có đóng con dấu bằng thép của Hội người tàn tật !

    Người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt quả dưa đắng, giải thích :

    - Tôi không có tờ khai gia đình của địa phương, người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa, tôi làm việc trên công trường của tư nhân. Sau khi xảy ra tai nạn ông chủ bỏ chạy, tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định...

    Trưởng tàu nghe tin, đến hỏi tình hình.

    Người đàn ông đứng tuổi một lần nữa trình bày với trưởng tàu, mình là người tàn tật, đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàn tật…

    Trưởng tàu cũng hỏi :

    - Giấy chứng nhận tàn tật của anh đâu ?

    Người đàn ông đứng tuổi trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật, sau đó anh cho trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình .

    Trưởng tàu ngay đến nhìn cũng không thèm nhìn, cứ nhất quyết nói :

    - Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật chính là người tàn tật, có giấy chứng nhận tàn tật mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Anh mau mau mua vé bổ sung.

    Người đứng tuổi bỗng thẫn thờ. Anh lục khắp lượt các túi trên người và hành lý, chỉ có hơn 50 ngàn đồng, hoàn toàn không đủ mua vé bổ sung. Anh nhăn nhó và nói với trưởng tàu như khóc :

    - Sau khi bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa, không bao giờ còn đi làm được nữa. Không có tiền, ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm, xin ông mở lượng hải hà, giơ cao đánh khẽ, nương bàn tay cao quý, tha cho tôi.

    Trưởng tàu nói kiên quyết :

    - Không được.

    Thừa dịp, cô soát vé nói với Trưởng tàu :

    - Bắt anh ta lên đầu tàu xúc than, coi như làm lao động nghĩa vụ.

    Nghĩ một lát, trưởng tàu đồng ý :

    - Cũng được.

    Một đồng chí lão thành ngồi đối diện với người đàn ông đứng tuổi tỏ ra chướng tai gai mắt, đứng phắt lên nhìn chằm chằm vào mắt vị trưởng tàu, hỏi :

    - Anh có phải đàn ông không ?

    Vị trưởng tàu không hiểu, hỏi lại :

    - Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không ?

    - Anh hãy trả lời tôi, anh có phải đàn ông hay không ?

    - Ðương nhiên tôi là đàn ông !

    - Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông ?

    Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem xem ?

    Mọi người chung quanh cười rộ lên.

    Thừ người ra một lát, vị truởng tàu nói :

    - Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả ?

    Ðồng chí lão thành lắc lắc đầu, nói :

    - Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem chứng từ, không xem người, có giấy chứng nhận đàn ông sẽ là đàn ông, không có giấy chứng nhận đàn ông không phải đàn ông.

    Vị trưởng tàu tịt ngóp, ngay một lúc không biết ứng phó ra sao. Cô soát vé đứng ra giải vây cho Trưởng tàu. Cô nói với đồng chí lão thành :

    - Tôi không phải đàn ông, có chuyện gì ông cứ nói với tôi.

    Đồng chí lão thành chỉ vào mặt chị ta, nói thẳng thừng :

    - Cô hoàn toàn không phải người ! Cô soát vé bỗng nổi cơn tam bành, nói the thé :

    - Ông ăn nói sạch sẽ một chút. Tôi không là người thì là gì ?

    Đồng chí lão thành vẫn bình tĩnh, cười ranh mãnh, ông nói:

    - Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận "người" của cô ra xem nào...

    Mọi hành khách chung quanh lại cười ầm lên một lần nữa.

    Chỉ có một người không cười. Ðó là người đàn ông trung niên bị cụt chân. Anh cứ nhìn trân trân vào mọi thứ trước mặt. Không biết tự bao giờ, mắt anh đẫm lệ, không rõ anh tủi thân, xúc động, hay thù hận.

Chia sẻ trang này

Quan tâm nhiều
IOS đã có vòng quay may mắn chưa?
IOS đã có vòng quay may mắn chưa?
bởi Lunar Bbtan, 16 Tháng mười 2018 lúc 18:01
Vòng Quay May mắn :))!!
Vòng Quay May mắn :))!!
bởi lybe2324, 18 Tháng mười 2018 lúc 09:29
Gói cước tiết kiệm
Gói cước tiết kiệm
bởi kennys2westlife, 21 Tháng mười 2018 lúc 11:42
Gọi trả sau rẻ !!
Gọi trả sau rẻ !!
bởi hoanglam, 20 Tháng mười 2018 lúc 08:34