Chiếc cân kéo

Thảo luận trong 'Chuyện trò' bắt đầu bởi ngoncoxanh12, 9 Tháng mười một 2014.

  1. ngoncoxanh12 Thành Viên Mới

    Chiếc cân kéo - 43396

    Nó - chiếc cân kéo là vật bất ly thân một thời của mẹ tôi. Một thời dài chừng hai mươi năm chứ chẳng ít gì. Mẹ bán khoai lang, khoai mì, trái cây, khô mắm… tất cả đều nhờ nó. Chiếc cân đã mang lại cơm áo, học hành cho chị em tôi. Thời gian thắm thoát, mẹ không còn đủ sức khỏe để ruổi dong trên chiếc xe đạp cọc cạch đi cùng trời cuối đất trên con đường mưu sinh nữa, mà đã mở một tiệm tạp hóa nho nhỏ tại nhà. Cũng cần có chiếc cân, nhưng là cân đồng hồ, chỉ cần cho món hàng lên, nhìn theo vạch sẳn là tính tiền, khỏi phải kéo tới kéo lui trái cân rồi bị mang tiếng là “cân già, cân non” như với cân kéo. Vậy nên bây giờ chiếc cân kéo bị ra rìa, cũng phải thôi vì nó đã quá già, màu sắt gỉ mốc ẩm bong tróc từng lớp mỏng từ bàn cân tới đòn cân trông thật thảm hại. Dù mẹ cố giữ nó như một vật kỷ niệm thiêng liêng bằng cách chùi dầu hôi treo trên gác bếp nhưng lâu lâu không kịp ngó tới thì lớp dầu đã khô mất, lớp gỉ sét lại kéo về…

    Mẹ bảo người dùng cân kéo phải có cái tâm, nếu không chỉ nửa khía, một trăm cà ram cũng thành tội lỗi. Vì rất nhiều người buôn bán hám lời, đồng lời với người ta là chụp giựt, là tráo trở chứ không phải “ăn thua bởi đồng nài” như bao người khác nên trái cân kéo ngày xưa hay bị đeo lòng thòng thêm vài miếng sắt để tùy ý chỉnh cân “già” hay “non” theo việc mua hay bán. Mẹ bảo mẹ tự hào rằng nuôi bầy con năm đứa nhưng cân kéo của mẹ hai mươi mấy năm trời vẫn chung thủy một trái cân. Đó không những là để tạo lòng tin ở người khác mà còn là “để đức” lại cho con.

    (xem tiếp: thatmah.com)
    Chủ đề tương tự

Chia sẻ trang này

Quan tâm nhiều